Du lịch Đài Loan – Chuyến đi “bão táp” và những điều đáng nhớ

Tôi đã dự định du lịch Đài Loan từ lâu nhưng do nhiều yếu tố khách quan mà dời lại. Năm nay, tôi quyết định đón năm mới xa nhà chứ không ở nhà xem Kohaku Uta Gassen (chương trình âm nhạc quy tụ nhiều ngôi sao ca nhạc hàng đầu Nhật Bản hát trong đêm giao thừa do đài NHK tổ chức) như mọi năm. Một lần nữa tôi nghĩ đến Đài Loan và chọn đây là điểm đến của mình. Lần đầu tiên đón giao thừa xa Nhật Bản có nhiều điều đáng nhớ mà giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy mắc cười.

ĐÓ LÀ MỘT CHUYẾN ĐI “BÃO TÁP

Tôi đoán biết trước được thời tiết ở Đài Loan nhưng thật sự không nghĩ có nhiều chuyện “đáng nhớ” đến thế.

Chuyến bay đêm delay và bị tàu điện “bỏ rơi” 

Đài Loan khá gần Nhật Bản nên tôi chọn chuyến bay LCC của hãng hàng không dễ thương Tiger Air. Nhưng dịch vụ của họ không được dễ thương lắm! Đầu tiên là tôi nhận được email thông báo chuyến bay bị delay gần 2 tiếng. Vé thì check-in xong vào khu an ninh không được, phải quay lại quầy mấy lần. Rốt cuộc, tôi cũng được bay! Đến sân bay Đào Viên, làm thủ tục nhập cảnh lấy hành lý xong xuôi là đã nửa đêm. Trễ mất kế hoạch đi dạo phố đêm của tôi.

Sân bay rộng thênh thang. Tôi tìm nơi mua thẻ đi tàu. Khi vừa tới cổng soát vé thì chuyến tàu cuối cùng về thành phố vừa khởi hành, bỏ lại tôi bơ vơ ở sân bay, hoang mang chưa biết làm sao. May sao tôi có chuẩn bị cho mọi tình huống và tra trước vài cách về thành phố. Bên ngoài trời mưa rả rích. Tôi định đón đại taxi về nhưng sân bay khá xa nên tôi ra quầy mua vé xe buýt.

Thẻ đi tàu EasyCard gắn bó với tôi suốt 1 tuần ở Đài Loan

Trải nghiệm xe buýt đêm và taxi trong thành phố

Vé xe buýt rất rẻ. Tôi lên xe 1819 vé chỉ 140 Đài tệ (khoảng 100K VND?). Xe này chạy 24/24 nên sẽ là một lựa chọn tuyệt vời cho bạn nào đến sân bay quá giữa đêm và bị trễ tàu như tôi.

Nhận vé và tìm ra chuyến xe cần lên là lúc xe sắp chạy. Chuyến xe đêm chật kín người và tôi ngồi ở chỗ còn lại duy nhất ở băng ghế cuối. Chỗ ngồi khá nguy hiểm vì ở giữa băng ghế, có nguy cơ nằm ra sàn nếu xe thắng quá gấp. Tôi nhắm tay vịn trước và cũng khá căng thẳng. May sao tài xế lái rất êm. Mất khoảng 1 tiếng để về trước ga trung tâm Đài Bắc – Taipei Main Station và tôi bắt taxi thêm một đoạn ngắn về khách sạn. Trời vẫn mưa. Lạnh teo!

Khách sạn khá là dễ tìm và bác taxi dừng trước cửa nên rất tiện cho tôi. Đến nơi đã gần … 2 giờ sáng! Tôi nghĩ sao mà thảm. Vì dự định của tôi là dạo phố đêm Đài Bắc cơ!

Quá khuya nên chỉ có thể trả tiền mặt. Ở Đài Bắc tôi đặt phòng dorm cho 3 ngày 3 đêm. 

Mưa và lang thang phố xá

Những ngày tôi ở Đài Bắc thì trời mưa suốt ngày đêm. Thời gian này Đài Loan cũng đang đông như Nhật nhưng có vẻ lạnh hơn Nhật dù nhiệt độ thì cao hơn. Chắc vì mưa nhiều và gió lớn. Tôi cũng không mang theo áo thật dày nên nhiều lúc thấy run cầm cập. Haha. 

Dù vậy chứ tôi cũng ráng đi tham quan nhiều nơi, cầm dù lang thang các góc phố. Tôi cũng đi bảo tàng Tưởng Giới Thạch, vài cái chợ, con phố nổi tiếng như Ximending, Yongkan,… Cũng ăn vài món ngon như mì bò, cơm thịt heo, canh cá viên,… Chỉ có chỗ mì bò nghe đâu ngon lắm ở phố Yongkan tôi đến xem thử, xếp hàng lâu thật lâu mà mưa quá xá lại đến giờ đi xem tháp Taipei 101 nên tôi đành bỏ đi. Tôi nghĩ ăn được tô mì mà cảm sốt dưới trời mưa lạnh này chắc khỏi về nhà luôn! 

Cũng tiếc là một tay cầm dù, một tay ướt nên khó chụp được nhiều hình. Trời cũng mây mù âm u nên chả có mấy hình đẹp. 

Mưa bão ở Cửu Phần

Như kế hoạch, tôi đi Cửu Phần vào ngày cuối cùng năm 2019. Tôi ra ga MRT Zhongxiao Fuxing đón xe buýt vì dễ đi từ nơi tôi ở. Xe buýt số 1062 rất đẹp, thoải mái. Tôi ngắm trời ngắm đất suốt chặng đường. Xe hướng về Cửu Phần. Xem dự báo thời tiết thấy rất khả quan, không mưa chỉ trời mây âm u,… Nhưng thực tế thật kinh khủng! Trời mưa xối xả, gió rất lớn thổi cong dù của tôi suốt đường đi. Haha.

Chuyến đi bão táp của tôi vẫn tiếp tục!

Trời mưa thì mặc trời mưa. Tôi vẫn nhích chân theo dòng người, chui vào những con đường nhỏ ở Cửu Phần tham quan, ăn uống này nọ kia. Vẫn thong dong mua bông tai trang sức. Và cuối cùng là tìm bằng được quán trà thần thánh để chụp tấm hình. Tôi bị lạc một lúc nhưng cũng tìm ra được.

Mới chiều thôi nhưng vì mưa, trời âm u nên quán đã lên đèn rất đẹp. Nhìn bên trong lộn xộn lắm vì người ta đang chen vào đó. Bên trong không đặc biệt. Tôi chạy sang quán kế bên định uống trà rồi ngồi ngắm… quán bên kia. Rốt cuộc, ông chủ quán đuổi ra hết vì có quá nhiều người chỉ lên chụp hình. Ông ấy cũng không có vẻ gì muốn bán trà nữa chứ. Đúng vậy thật. Sau khi đuổi ra hết ổng đóng cửa luôn!

Vậy chứ tôi cũng kịp chụp một tấm trông kha khá 

Trà quán Ame Teahouse

Mưa vẫn tầm tã. Không thể đi Thập Phần và Làng mèo như dự tính. Trời thì tối thui rồi nên tôi ra trạm bắt xe buýt về thành phố luôn. Coi như tôi chừa lại để lần tới chọn ngày đẹp đi tiếp. 


KỈ NIỆM NGẮM PHÁO HOA ĐẦU NĂM Ở TAIPEI 101

Trong mấy ngày mưa như thế thì không biết trời thương hay sao mà cho tôi một đêm duy nhất không mưa! Đó là đêm giao thừa, tôi đi ngắm pháo hoa ở khu vực gần tháp Taipei 101. Đón năm mới ở Đài Loan thì nhất định phải xem pháo hoa ở đó! Đêm đó trời tạnh mưa lúc khoảng … 9h tối. Có vài nơi đẹp để ngắm nhưng tôi chọn Đài tưởng niệm Tôn Trung Sơn, gần chỗ tôi ở và rộng rãi, dễ xem.

Tôi đi sớm để giành chỗ đứng. Đâu chừng 10h là lên tàu. Ai cũng như tôi nên mới giờ đó tàu đã chật ních rồi. Tới nơi, đứng giữ chỗ 2 tiếng, để xem pháo hoa có 300…giây (5 phút!)

Tôi có quay video 30 giây để dành kỉ niệm. Thấy nhiều người quay suốt thời gian bắn pháo hoa luôn. Như thế thật phí vì không còn thời gian ngắm thực sự nữa.

May trời không mưa nên không phải giành chỗ có mái che, chứ không càng ác liệt hơn nữa. Và ác mộng là sau khi bắn pháo hoa xong, người ta đổ ra ga về nhà. Phải nói đông như quân Nguyên. Cũng thấy xếp hàng nhưng ai tới sau thì không biết hàng lối gì cả, vì quá quá đông nên ngoằn ngoèo rồng rắn. Tôi đành phải đi bộ ngược lên trên mong là lượng người những ga trên sẽ đỡ hơn.

Đương nhiên ai cũng như tôi, người ta cũng đi ngược lên nên đi xa 2 ga rồi mà vẫn đông.

Phải đến ga thứ 3 tôi mới nhanh chóng được lên tàu về. Đường dài mới biết ngựa hay là đây. Tôi cũng nể sức đi bộ của tôi lắm. Hơn 2 tiếng chứ không ít. Và lại còn đói bụng, trời lại còn mưa lâm râm. Khổ lắm! Tàu đi ngang qua những ga ở dưới và tôi thấy người ta chen chúc để lên tàu nhưng gần như không có chỗ. Tôi nghĩ có đẩy, có nhét giỏi như mấy chú ở những ga tàu buổi sáng Tokyo cũng không đẩy ai vào thêm được! Tôi về phòng dorm đã gần 3h sáng.

Tưởng xong nhưng còn chưa hết chuyện!

Tôi hăm hở lấy đồ chuẩn bị đi tắm rồi ngủ. Tàu đông đúc chen chúc và phải đi bộ nhiều thế kia mà. Nhưng thảm cho một ngày đầu năm mới của tôi! Khách sạn báo họ cúp nước cả đêm đến 8h sáng. Rốt cuộc, tôi không thể tắm, không thể đi vệ sinh. Cứ như vậy đi ngủ. Ôm luôn cục khó chịu và tức tối ngủ cùng. Tôi lại có chuyến tàu tốc hành đi Cao Hùng buổi sáng hôm sau và phải đi sớm ra ga nữa chứ!

6h sáng tôi thức dậy. Dù còn buồn ngủ lắm nhưng phải chuẩn bị đồ đạc để ra ga. Vé tàu tốc hành tôi đổi xong rồi, không thể trả lại được nữa. Nếu trễ là mất tiền. Tôi không muốn có thêm trải nghiệm tệ hại nào trong ngày đầu năm nữa. May sao, họ có nước sớm lúc 7h cho tôi được tắm gội. Thật sự tôi trải qua một đêm khó chịu vô cùng. 

Continue reading “Du lịch Đài Loan – Chuyến đi “bão táp” và những điều đáng nhớ”

Copyright © 2024 Misaki Nguyen, All Rights Reserved

Copyright | About | Contact