Tohoku – Những ngày hạ dịu dàng (Phần 1)

Lần đầu tiên tôi đặt chân lên vùng Tohoku, thăm vùng Đông Bắc Nhật Bản, là vào kì nghỉ hè tháng 8 – tháng nóng nhất ở những nơi phía nam.

Tohoku và Hokkaido là nơi tôi đã định đi từ lâu nhưng mãi chưa sắp xếp được. Quyết tâm phải đi nên tôi ghi hẳn ra bảng kế hoạch cá nhân trong năm nay luôn. Đặt chân đến đó coi như tôi đã hoàn thành một mục tiêu của mình, đó là đi một vòng qua hết các vùng miền, các đảo lớn Nhật Bản.

Tôi tìm vé từ mùa xuân. Vé không hề rẻ chút nào. Khoảng 45000 yên bay từ Osaka cho loại vé LCC – vé máy bay giá rẻ. Tôi chọn Peach – hãng bay của những máy bay màu hồng nhìn rất dễ thương. Mùa hè là mùa du lịch Hokkaido. Có thể nói như vậy vì Hokkaido là nơi dễ chịu nhất trong những tháng nóng bức ở Nhật. Vậy nên mọi thứ đều đắt đỏ.

fly with peach

Dừng chân ở Tohoku

Tôi có tổng cộng 9 ngày để du lịch. Vì thế tôi không bay thẳng lên Hokkaido luôn mà dừng chân ở Sendai, Miyagi hai ngày. Miyagi thuộc vùng Tohoku – Đông Bắc Nhật Bản, là tỉnh chịu nhiều thiệt hại trong thảm họa kép năm 2011. Tỉnh này không nổi tiếng về du lịch. Tôi đến đây muốn ghé xem một công trình kiến trúc mà xưa kia tôi có nghiên cứu qua trong một bài luận của mình về kiến trúc Nhật Bản thời đại học. Đó là Sendai Mediatheque (仙台メディアテック)

Công trình là một trung tâm văn hóa gồm thư viện, studio, triển lãm, cafe,… khá lớn do nhà kiến trúc Toyo Ito thiết kế, đoạt giải thưởng kiến trúc danh giá Pritzker. Kiến trúc độc đáo có bảy tầng ốp kính, với 13 ống nâng đỡ. Các ống dạng rỗng được tạo nên bởi các thanh thép nghiêng theo các góc độ khác nhau, có tác dụng chống chịu động đất. Trong trận động đất rất lớn ở vùng Tohoku vào năm 2011 công trình này bị tổn hại không nhiều.

sendai mediatheque

Ảnh tôi chụp khi ngồi phía trước trung tâm. Khu này có vỉa hè rộng và hai bên đường rợp bóng cây rất là mát mẻ.

Ngày thứ hai ở Sendai tôi đi Matsushima. Đây là một trong ba nơi đẹp nhất Nhật Bản, được gọi là Nihonsankei (日本三景). Tôi lên thuyền, đi một vòng ngắm biển ngắm đảo.

bien dao o sendai

Quay về tôi ra cây cầu màu đỏ nổi bật giữa biển, dẫn ra đảo Oshima (雄島) và đi dạo một vòng hòn đảo.

cau dan ra oshima o matsushima

Hai ngày thăm Sendai của tôi khép lại với biển-nước-mây-trời và buổi tối ngon lành với món cơm gyutan (lưỡi bò) nổi tiếng ở Sendai.

com gyutan o sendai

Lên tuyến shinkansen dài nhất Nhật Bản

Rời Sendai tôi lên shinkansen hướng về phía Hokkaido. Đây là tuyến Shinkansen dài nhất Nhật Bản nối hai vùng Tohoku và Hokkaido, băng qua eo biển Tsugaru giữa hai đảo Honshu và Hokkaido. Tàu khá đặc biệt, đầu tàu màu hồng có các toa màu xanh lá phía sau. Tôi đi green car, lên một toa xanh lá.

shinkansen green car

Nói thêm tại sao tôi đi green car, hạng ghế khá mắc so với loại thường. Tôi book vé hơi sát ngày đi vì phân vân về lịch trình nên khi book đã hết vé thường chỉ còn vé mắc! Khổ thân. Nhưng dù sao tôi cũng có cơ hội lên green car trong chuyến đi bằng tàu shinkansen dài nhất của mình. Toa này rất yên tĩnh, khách lên tàu không được đi ngang qua toa này để đến các toa thường. Sàn tàu có thảm và ghế to ngồi rất thoải mái. Tôi còn chụp hình cái vé làm kỉ niệm.

Và tôi bắt đầu chặng đường dài hơn 500km đi trong khoảng thời gian khoảng 2h50p. Thỉnh thoảng mở bản đồ xem mình đang đi đến đâu.

Shinkansen dừng ở ga Shin-Hakodate- Hokuto. Cuối cùng tôi đã đến Hokkaido!!!

Continue reading “Tohoku – Những ngày hạ dịu dàng (Phần 1)”

Du lịch Nhật Bản – Mang gì ngoài những thứ trong ba lô?

Tôi thôi không viết về những thứ phải mang theo trong ba lô khi đi du lịch Nhật Bản. Vì bạn có thể tìm chúng ở rất nhiều web khác. Tôi sẽ viết về một chút kinh nghiệm của mình.

Du lịch Nhật Bản

Được đặt chân đến Nhật là một niềm hạnh phúc

Sống ở Nhật vài năm, thỉnh thoảng tôi lại có dịp hướng dẫn một số người quen, bạn bè đi thăm thú Nhật Bản. Đa số đều là lần đầu đến xứ sở mặt trời mọc nên tất cả đều háo hức, chuẩn bị từng chút một từ lịch trình, đến quần áo, giày dép,… Mọi thứ phải đẹp hoàn hảo để… lên hình. Và khi đã đặt chân lên đảo quốc Nhật Bản thì ai ai cũng rạng ngời. Không khó hiểu vì ngay từ đầu thủ tục visa đã không phải dễ dàng. Nhiều người thậm chí đã đi châu Âu nhưng vẫn rớt như thường. Vậy nên, nhập cảnh Nhật Bản trót lọt, cả thế giới mua sắm, ăn uống, vui chơi trước mắt là niềm hạnh phúc lớn lao.

Nhưng, mọi thứ chỉ mới bắt đầu!

Điểm qua vài vấn đề

Lần nọ, có vài chị nhờ tôi dẫn đi Kyoto. Tôi xem lịch trình những nơi các chị muốn đi mà muốn khóc. Trong một ngày thôi mà muốn tham quan hết cả Kyoto thì làm sao cho đặng. Tôi cũng nói luôn là nếu chịu khó di chuyển liên tục chắc đi được chừng 3 nơi. Có nhiều nơi bán vé vào cổng và thường đóng cửa lúc 5h, quầy vé đóng lúc 4h30 nên phải thật tranh thủ. Rốt cuộc nhóm đó đi được chỉ 2 nơi. Vì di chuyển nhiều chưa quen nên “đôi chân mỏi mệt”.

Một nhóm khác thì ngay buổi sáng dự định đi chơi tự nhiên có người hỏng điện thoại. Thế là phải đi lấy hẹn ở Apple store rồi chờ sửa mất cả ngày. Vậy là không thể đi đâu xa được nữa, chỉ lòng vòng trong thành phố mà hôm sau là phải rời đi đến một vùng khác nên khá đáng tiếc.

Một nhóm nữa vì hôm trước di chuyển nhiều, tối về quá mệt nên ngủ luôn tới trưa hôm sau. Thế là mất gần cả ngày không đi được đâu.

V.v…

Hành trang du lịch Nhật Bản cần phải có gì?

Vậy rốt cuộc có vài thứ khác phải chuẩn bị và “rèn luyện” trước khi đến Nhật cho chuyến du lịch được trọn vẹn hơn.

Một đôi chân khỏe mạnh

Tôi nghĩ đây là quan trọng nhất!

Tôi biết ở Việt Nam nhiều bạn ít vận động. Đi đâu cũng có xe máy rất tiện lợi. Đi bộ chừng 5, 10 phút là đã ngán. Nhưng đi du lịch Nhật Bản bạn cần phải có một đôi chân khỏe mạnh, có thể đi bộ nhiều. Vì sao? Đặc trưng ở đất nước này là hệ thống giao thông công cộng với tàu điện, xe buýt trải rộng khắp cả nước. Nghĩa là bạn phải di chuyển ra ga, ra trạm xe buýt để đi đâu đó. Và phải đi bộ! Trong ga thì phải lên xuống cầu thang rất nhiều. Rồi từ ga, trạm bạn xuống đến nơi muốn tham quan cũng phải đi bộ luôn.

Continue reading “Du lịch Nhật Bản – Mang gì ngoài những thứ trong ba lô?”

Rugby, All Blacks, những trạng thái cảm xúc đối lập

Tôi chẳng biết gì về Rugby ngoài chuyện nó là môn được yêu thích hơn cả bóng đá ở Mỹ cho đến khi Rugby World Cup được tổ chức ở Nhật Bản năm nay. Lần đầu tiên giải này được tổ chức tại châu Á, ở một nước nằm ngoài vùng thuộc địa Anh và khối Thịnh Vượng chung.

Rugby & All Blacks

RUGBY WORLD CUP ĐẦU TIÊN TRÊN ĐẤT NHẬT
Tôi mê bóng đá. Nhưng tôi đã đón xem trận chung kết giữa South Africa và England.

Kết quả, South Africa vô địch. Ai xem trận đấu sẽ rõ South Africa chơi hay hơn và xứng đáng giành chiến thắng. Nếu ai đó không xem mà chỉ đọc tin tức và những thống kê thì chắc vẫn thấy đây là một trận thú vị. Trận đấu diễn ra ở sân Yokohama. Trên sân này, South Africa thua trận đầu tiên gặp All Blacks và thắng ở trận cuối cùng cũng trên sân Yokohama này, giành cúp vàng trước England- đội đã đánh bại All Blacks ở vòng đấu trước. Hoành tráng quá phải không?

Và, tôi lại trải qua một lần nữa cảm-xúc-trong-những-trận-chung-kết.

Đó là khoảnh khắc tiếng còi mãn cuộc vang lên. Tôi thấy hai trạng thái cảm xúc đối lập trên cùng một sân đấu. Nước mắt. Và nụ cười. Của cả niềm vui và nỗi buồn. Có lẽ chỉ có trong thể thao!

Trận chung kết của giải đấu thường được mong chờ nhất. Và hai đội cuối cùng tranh nhau chức vô địch để được khắc tên mình lên cúp hoặc là… bị lãng quên! Bởi người ta chỉ nhớ tên nhà vô địch chứ chả ai nhớ đến đội về nhì cho dù công sức bỏ ra để đi đến trận cuối cùng của cả hai đội là như nhau.

ALL BLACKS VÀ CẢM TÌNH VỚI ĐẤT NƯỚC NEW ZEALAND
Tôi thật sự chẳng biết All Blacks là cái gì!

Tôi nghe mấy anh bình luận viên cứ nhắc All Blacks, All Blacks thay vì tên quốc gia nào đó nên tôi cũng tò mò và tôi đã biết đó là cái gì cho tới khi xem trận đấu của đội All Blacks. Đó là biệt danh của đội bóng bầu dục New Zealand. Đây là đội đứng top thế giới với nhiều lần vô địch nhất và tham vọng giành cúp vàng mùa này để đoạt chức vô địch ba lần liên tiếp. Đội bóng mặc đồng phục đen đơn sắc. Đen toàn tập, đúng thật rất ấn tượng.

Rất tiếc, trận tôi xem họ lại bị thua.
Continue reading “Rugby, All Blacks, những trạng thái cảm xúc đối lập”
Copyright © 2024 Misaki Nguyen, All Rights Reserved

Copyright | About | Contact