Chỉ đăng ký iTaiwan là đủ cho chuyến du lịch Đài Loan?

Tôi đã đến thăm đảo quốc Đài Loan gần đây và thấy nơi đây rất thân thiện với du khách. Đặc biệt là dịch vụ wifi iTaiwan miễn phí phủ sóng hầu như toàn quốc.

Đối với du khách nước ngoài, đây không phải là dịch vụ có thể log in rồi dùng ngay như wifi sân bay. Bạn phải đăng kí trước ở website iTaiwan để dùng. Sau đó, khi nhập cảnh Đài Loan bạn đến các quầy thông tin Tourist Service Center ở sân bay hoặc ga tàu điện để nhờ nhân viên mở tài khoản cho bạn.

CÁCH ĐĂNG KÝ iTAIWAN

Cần chuẩn bị sẵn hộ chiếu để đăng ký

†  Đăng ký thông tin cá nhân online
  • Truy cập website iTaiwan
  • Chọn Fit Travel Register để đăng ký cho du lịch một người, Group Travel Register để đăng ký cho du lịch nhóm.
  • Chọn quốc tịch, điền thông tin hộ chiếu và ngày tháng năm sinh theo mẫu.
  • Bấm Submit
†  Mang hộ chiếu đến quầy thông tin Tourist Service Center để yêu cầu mở tài khoản iTaiwan sau khi nhập cảnh Đài Loan

Sau khi nhập cảnh, bạn mang hộ chiếu đến các Tourist Service Center ở sân bay hoặc các ga tàu điện. Nói với nhân viên muốn dùng wifi iTaiwan và đã đăng ký online rồi. Họ sẽ kiểm tra thông tin hộ chiếu và mở tài khoản cho bạn. Sau đó, bạn sẽ nhận được một phiếu thông tin có số hộ chiếu và password để log in vào tài khoản iTaiwan của mình.

Thông thường, tài khoản có thể dùng trong 30 ngày. Cũng có thể gia hạn thêm lên 60 hoặc 90 ngày nếu muốn. Nhưng thời gian lưu trú tại Đài Loan cho người Việt mang visa du lịch chỉ là 14 ngày nên mặc định người ta sẽ tạo tài khoản 30 ngày cho bạn.

Phiếu thông tin khá là dễ thương nên tôi vẫn còn giữ để làm kỷ niệm.

The thong tin iTaiwan
The thong tin iTaiwan 2
Chỉ cần đăng ký iTaiwan là đủ?

Nói là iTaiwan phủ sóng gần như toàn quốc nhưng không phải là tất cả mọi nơi. Bạn chỉ có thể dùng wifi ở những nơi có icon iTaiwan như ga tàu, sân bay, trên tàu điện,…

Đủ hay không có lẽ tùy mỗi người sẽ có câu trả lời riêng cho mình. Tôi sẽ kể qua câu chuyện của mình khi du lịch Đài Loan. 

Ở Đài Bắc, khi tôi nói tên ga Taipei Main Station tài xế taxi không hiểu. Tôi viết ra cho ông ấy để đọc cho dễ nhưng ông ấy không hiểu luôn! Thế là tôi phải mở google dịch tên ga sang tiếng Đài cho dễ đọc hơn :D. Cũng may tôi có mang theo pocket wifi. Taipei Main Station là tên ga dễ nghe dễ hiểu nhất nhưng có người không hiểu tiếng Anh chút nào thì cũng không biết.

Tương tự, ở Cao Hùng, tôi bắt taxi ra ga Formosa Boulevard Station. Ga này trong tiếng Đài đọc khác hoàn toàn 美麗島站 -Měilì dǎo zhàn. Đương nhiên tài xế cũng không hiểu. Tôi lại phải mở web tìm đúng tên ga trong tiếng Đài.

Khi đi chơi lang thang ngoài đường muốn tra gì đó thì pocket wifi cũng hữu ích hơn. Đặc biệt là những nơi xa xôi một chút như Cửu Phần, Thập Phần,… Và sẽ yên tâm hơn cho những ai hay lạc đường như tôi.

Tôi lại còn đi vào những ngày phía Bắc Đài Loan mưa suốt ngày đêm trong đợt cuối năm vừa rồi, phải đi taxi khá nhiều. Và cũng là lần đầu tiên đến đó nên cảm thấy có pocket wifi tiện lợi hơn.

Bàn thêm

♦  Trường hợp đăng ký iTaiwan và mang theo cả pocket wifi: Bạn cũng nên lưu ý tận dụng iTaiwan ở những nơi có icon iTaiwan và tạm tắt pocket wifi để tránh bị hết pin. Đặc biệt cho những ngày di chuyển nhiều.

♦  Tôi đi từ Nhật và thấy thuê pocket wifi ở Nhật mang đi rẻ hơn thuê và lấy ở Đài Loan. 

Kết

Tùy vào nơi bạn tham quan tại Đài Loan và khả năng tiếng Trung mà sẽ cần chỉ iTaiwan, chỉ pocket wifi hoặc cả hai. Riêng tôi thì thấy thật may vì đã chuẩn bị cả hai cho chuyến đi của mình : )

-Misaki-

Jan 2020

Lost horizon – Đường chân trời đã mất và ngẫm về một đức tin trọn vẹn

Tôi đọc đến những dòng cuối cùng của truyện Đường chân trời đã mất và mong chờ một cái gì đó thật sáng tỏ. Nhưng không có! Dù vậy cũng đã đủ hiểu nhiều điều. Câu chuyện xúc động khép lại làm tôi thấy cay cay nơi khóe mắt và vỡ ra một bài học lớn về đức tin trọn vẹn.

Lost Horizon của James Hilton, được dịch ra tiếng Việt dưới tên “Đường chân trời đã mất”, là một tác phẩm quá nổi tiếng. Và Shangri-La, thung lũng huyền bí trong tác phẩm, được chọn đặt tên cho một nơi được cho là có khung cảnh tương tự tọa lạc ở Tây Tạng. Nơi đây cũng trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng.

Thung lũng Trăng Xanh

Gấp sách lại, có lẽ người đọc vẫn lâng lâng với cảnh sắc miêu tả trong đó. Thung lũng Trăng Xanh, đẹp lung linh như tiên cảnh, khép mình bí ẩn nơi hạ giới, biệt lập với thế giới bên ngoài. Không phải hứng chịu khói lửa chiến tranh. Sống ở đó không phải lo nghĩ bất cứ chuyện gì. Nơi đây có đủ từ vật chất với những tiện nghi hiện đại Tây phương, đến tinh thần với những tác phẩm thơ ca, âm nhạc từ khắp thế giới. Và con người sống cuộc đời mấy trăm năm, trẻ mãi không già. Một cuộc đời mà bao con người mong ước, chính xác có thể gọi đây là thiên đường!

Khắc họa một nhân vật hoàn hảo

Conway, một nhân vật trung tâm của câu chuyện chưa một lần lên tiếng. Được khắc họa chỉ qua lời kể của những người quen biết anh, những người không quá thân thiết nhưng có ấn tượng cực kì sâu sắc về anh. Đó là một Conway xuất sắc về mọi mặt, nổi bật từ thời còn trên ghế nhà trường. Anh lúc đó là một nhân viên ngoại giao Anh làm việc ở Baskul. Trong một đợt di tản, anh cùng ba người khác bị một tên cướp máy bay đưa về Shangri-La. Trong tu viện có đủ mọi thứ anh cần. Anh trải qua những ngày tháng êm đềm với tuyệt cảnh thung lũng Trăng Xanh, với âm nhạc, thơ ca của đủ mọi thời đại. Và những buổi đàm đạo cùng Tu viện trưởng dần thuyết phục anh ở lại suốt đời tại nơi này.

Anh biết những người sống lâu, trẻ hơn tuổi thật của họ rất nhiều. Được nghe kể về cách những người nơi đây sinh sống và cách mà tổ chức duy trì sự tồn vong. Anh hiểu rằng vụ bắt cóc anh và ba người bạn là có chủ đích và họ được thuyết phục để ở lại đây mãi mãi.

Tình yêu của anh cũng ở đây. Đó là Lo-Tsen, một cô gái rất trẻ, rất đẹp, giỏi đánh đàn vào luôn kiệm lời. Mallinson người bạn của anh cũng yêu cô ấy.

Và mạch truyện chầm chậm trôi qua như thế…

Cho đến cuối cùng mọi thứ được đẩy lên cao trào cùng một lúc và vỡ ra!!

Tu viện trưởng tưởng như đã thuyết phục được anh ở lại và trao cả quyền cai quản tối thượng cho anh trước khi ông ra đi vì tuổi già.

Mallinson, người luôn muốn rời khỏi nơi đây, chờ đoàn người từ bên ngoài đến để theo họ rời khỏi. Sau mấy tháng trông chờ, họ đã đến.

Lo-Tsen cũng rời đi cùng Mallinson.

Mallinson muốn Conway rời đi cùng mình.

Continue reading “Lost horizon – Đường chân trời đã mất và ngẫm về một đức tin trọn vẹn”

Hokkaido – Những ngày hạ dịu dàng (Phần 2)

Homestay duy nhất trong chuyến đi Hokkaido

Tôi đã nghe nhiều về sự thân thiện của người Hokkaido và tôi đã cảm nhận rất rõ điều đó khi ở homestay lần này. Nhà homestay rất dễ thương, chủ nhà tử tế, mời tôi vào trong nhà rồi giải thích cho rất là nhiều thứ. Từ việc nên đi tham quan chỗ nào, ăn món gì ngon và đi lại bằng gì. Tôi còn được nhận bản đồ, tờ rơi giới thiệu các event gần đó. Nhiều quá mà tôi chỉ có một ngày một đêm ở đây nên phải chọn lựa nên đi đâu.

Anh chủ nhà sống cùng vợ và một con trai. Họ chia một phần căn nhà ra làm homestay vì vị trí này khá lý tưởng. Nhà cách hai phía biển mỗi bên 500m. Rất gần cáp treo lên núi và vô số chỗ tham quan nổi tiếng. Tôi cũng gặp vài khách nước ngoài đang ở đây.

vi tri homestay hakodate

Tôi lại may mắn vì book sớm nên được phòng ở tầng trệt, gần phòng tắm, nhà vệ sinh, nhà bếp,… rất tiện.

Đêm đó tối muộn và trời lạnh nên tôi chỉ ăn … mì gói rồi đi ngủ sau một ngày dài di chuyển.

Hakodate – phố Tây giữa lòng Nhật Bản

Hôm sau tôi dậy sớm, chuẩn bị cho một ngày lang thang Hakodate. May sao là một ngày nắng đẹp, chắc là món quà cho tôi đây mà. Nói chung cái gì tốt đẹp thì tôi hay giành hết phần cho mình lắm.

Bữa sáng của tôi là xếp hàng mua hamburger Lucky Pierrot nổi tiếng.

Hầu như ai đến cũng phải thử ăn một lần. Tôi đi hơi sớm, ra đến nơi mới biết phải 10h người ta mới mở cửa. Thế là dạo một vòng quanh ga Hakodate. Hamburger này có vài tiệm ở Hakodate nhưng gần chỗ tôi ở là tiệm cách ga Hakodate 5 phút đi bộ. Khi quay lại tôi thấy một hàng dài người ta chờ vào quán. Hơ hơ. Không ngờ đông dữ vậy. Tôi cũng nhanh chân xếp hàng và chờ hơn 20 phút mới mua được phần hamburger cho mình. Đúng là ngon thật! Hamburger gà, mà tôi lại mê thịt gà. Mê ăn quên cả chụp hình, chỉ có mỗi hình tấm bảng tên trước quán.

Bạn nhòm thử THỰC ĐƠN xem hấp dẫn không nhé.

No bụng rồi tôi thong dong đi bộ ra phía biển.

Kiến trúc phương Tây bên bờ biển Hakodate

Nếu du lịch Hokkaido thì đây là một nơi phải ghé thăm. Khu này có những con đường rất đẹp. Kiến trúc theo kiểu Tây nên cứ như đang ở góc nào đó bên châu Âu. Nhiều khu bán quà lưu niệm đặc sắc như thủy tinh, hộp nhạc,… Tôi cũng ghé nhòm thử nhưng nhận ra đúng là mình đã qua tuổi chơi mấy món này mất rồi!

doc ben bien

Dạo xong tôi còn đi thuyền một vòng ra biển cho mát. Vé không mắc lắm và không đông nên khỏi phải xếp hàng. Giữa trưa hè nên có thể đứng ngoài mạn thuyền ngắm cảnh chứ khỏi vào trong.

dao bien tren thuyen o hakodate

Tôi cũng đi một vòng rất rộng, leo lên mấy con đồi mỏi cả chân. Có nhiều kiến trúc nhà thờ kiểu Tây rất đẹp.

Có chỗ đang sửa nên không thể vào xem.

nha tho o hokkaido
nha tho kieu nga o hakodate
Nhà thờ kiểu Nga, nhìn như tranh vẽ dựng giữa trời

Về chiều, chuẩn bị lên núi để ngắm cảnh đêm, tôi ghé vào một quán ăn nhỏ ăn vội cho xong bữa vì không có nhiều hàng quán gần chân núi.

Sau đó là đi đến trạm cáp treo để lên núi, háo hức ngắm cảnh đêm tuyệt đẹp trên núi Hakodate. Đây là tuyệt cảnh của Nhật Bản.

Cảnh đêm Hakodate

Tôi đã tranh thủ lên sớm, đi dạo xung quanh. Lúc đó còn vắng người nhưng ôi thôi, khi tôi quay lại thì người ở đâu không biết đã xếp hàng đầy xung quanh đài quan sát. Tôi chậm một chút nên đứng ở hàng thứ hai! Lúc đó mới hơn 5h chiều mà mặt trời lặn lúc 7h tối. Tôi đứng giữ chỗ suốt 2 tiếng và chờ ánh sáng tắt hẳn để chụp được bức hình đẹp mới chịu về. Để ý một cặp trước mặt tôi không mang theo áo khoác mà đêm xuống trời đang lạnh dần, gió lại lớn. Tôi nghĩ họ sẽ không ở xem quá lâu. Đúng vậy thật! Họ rời chỗ sớm trước khi ánh mặt trời tắt hẳn. Thế là tôi có thể lên phía trước chụp cả mớ ảnh đẹp.

tuyet canh nhat ban o hakodate

Chụp chán, tôi rời hàng chuyển sang…một hàng khác để lên cáp treo xuống núi. Hàng xếp vòng vèo vì quá đông. Phải chờ gần …2 tiếng để xuống núi!

Continue reading “Hokkaido – Những ngày hạ dịu dàng (Phần 2)”

Copyright © 2026 Misaki Nguyen, All Rights Reserved

Copyright | About | Contact