Cảm nhận khi đi du lịch Hàn Quốc

Mùa xuân năm trước, khi Nhật Bản đang trong kì nghỉ Golden Week, tôi lần đầu tiên du lịch Hàn Quốc, lang thang xứ sở kim chi, thăm quê hương các oppa mà suốt thời đi học tôi đã chết mê chết mệt.

Sẵn có chỗ ghi chép nên tôi điểm lại vài nét đáng nhớ ở đây. Cả ấn tượng tốt và một ít điều khó chịu theo cảm nhận của riêng mình. Chỉ ghi chép theo trí nhớ và cảm xúc chứ không theo một thứ tự nào cả.

Lạnh hơn Nhật Bản

Cuối tháng 4, khi ở Nhật đã bắt đầu ấm lên, chỉ cần mặc áo khoác bình thường khi đi ra ngoài thì ở Seoul trời vẫn rét căm căm, gió thốc từng cơn lạnh teo người. 

Tài xế taxi và ông Park Hang-seo

Khi tôi đang lơn tơn đi bộ tìm đường đến chỗ mua vé cáp treo lên tháp Namsan thì bị … lạc đường. Đành phải bắt taxi để đi. Chờ mãi mới có bác taxi đón dùm. Chúng tôi nói chuyện một chút và hỏi thăm nhau. Khi biết tôi là người Việt thì bác ta hết sức phấn khởi nhắc tên huấn luyên viên đội tuyển bóng đá Việt Nam là ông Park Hang-seo. Ông ấy bảo ông Park là bạn ông ấy và ra vẻ hết sức tự hào. Tôi không biết thực hư ra sao nhưng cứ theo lời bác ấy mà nói chuyện vui vẻ suốt đoạn đường. 

Nhà vệ sinh siêu bẩn

Đây là điều khó ưa nhất ở Hàn Quốc. Tôi cũng quen với việc này ở Việt Nam nhưng nghĩ Hàn Quốc phải khá hơn. Nhưng không, nhà vệ sinh ở đó siêu tệ. Có lẽ tệ nhất là những quán ăn, quán cafe. Đáng ra những nơi này nhà vệ sinh phải sạch nhưng rốt cuộc ngược lại. Khá là kinh khủng. Tôi nhớ tôi đã vào một quán cafe khá đẹp trong trung tâm mua sắm nổi tiếng của Seoul. Nhà vệ sinh có cả mã khóa. Tôi nghĩ chắc phải sạch sẽ bóng loáng. Khi vào mới tá hỏa nó bẩn vô cùng. 

Nếu muốn đi vệ sinh ở Hàn Quốc, có lẽ bạn nên vào mấy khu trung tâm thương mại sẽ khá hơn một chút. 

Thái độ phục vụ ở quán ăn và khách sạn không thật tốt

Tôi cảm giác nhiều nơi nhân viên có vẻ không thích làm việc. Khi tôi bước vào khách sạn, nhân viên vẫn ngồi chơi nói chuyện với nhau chứ không có vẻ gì muốn đón khách. Trong quán ăn thì phục vụ khá chậm chạp, không nhiệt tình chút nào. 

Sự cố với ổ cắm điện và cái bàn ủi

Trước khi đi tôi mua sẵn chân cắm tròn kiểu Hàn Quốc mang theo nhưng lại quên mua bộ chuyển nguồn. Đến khách sạn tôi cắm bàn ủi mang từ Nhật sang vào ổ cắm luôn. Thế là cúp điện! Phải chờ một ngày một đêm người ta mới sửa cho. Khá là chán. Haha. Tôi về Việt Nam, bên đó cũng dùng điện 220V như Hàn nhưng khách sạn chuẩn bị cả ổ cắm cho chân tròn và chân dẹt. Cắm trực tiếp vào không vấn đề gì cả. 

Starbucks ở Seoul
Starbucks ở Seoul
Seoul Station
Seoul Station

Máy bán vé tàu tốc hành tiện dụng

Tôi đón tàu tốc hành KTX đi Busan từ Seoul. Xếp hàng mua vé khá là lâu nên tôi tìm máy bán vé. Có hai loại máy là máy cho người dùng trong nước Hàn Quốc và máy dùng cho người nước ngoài. Máy khá tiện dụng và dễ dùng, trả bằng thẻ credit card rất nhanh chóng. 

Nhận được bánh trên tàu tốc hành KTX

Tôi chọn toa tàu tốt nhất để trải nghiệm tàu cao tốc ở Hàn Quốc. Ghế khá rộng và thoải mái. Có phục vụ bánh, cho vào túi giấy rất là lịch sự. 

KTX station
KTX first class amenities

Tàu KTX và túi bánh của tôi : )

Tàu điện dễ tra, dễ đi

Hệ thống tàu điện ở Hàn không quá phức tạp. Tôi đến lần đầu tiên nhưng có thể tra ra ngay và không bị lạc. Đại khái là có hai tuyến chính đi từ sân bay vào trung tâm Seoul và ngược lại. Trên hai tuyến chính đó sẽ rẽ ra những tuyến nhỏ khác để đi khắp nơi. Tên tuyến được đánh số và màu khá dễ nhớ. Có lẽ nếu quen tàu điện ở Nhật rồi thì đi tới nước nào cũng không bị bối rối. 

Tau dien Han Quoc
Đường phố Seoul về đêm
Nổi tiếng nhưng không thật sầm uất

Tôi đã đi khắp các nơi gọi là nổi tiếng ở Seoul nhưng cảm giác chung những khu đó không thật sự đông đúc, nhộn nhịp kiểu thành thị. So ra có vẻ thua cả Sài Gòn chứ khoan nói tới những khu ở Nhật như Ginza hay Shinjuku,…

Cảnh bán hàng rong giống ở Việt Nam

Có một cảm giác rất thân thuộc khi ở Hàn Quốc. Đó là những hàng rong ven đường, những chợ “chồm hổm”, chợ chiều có vẻ nhếch nhác một chút nhưng rất mang phong cách địa phương. Chịu khó đi bộ dạo quanh bạn sẽ bắt gặp rất nhiều những nơi như thế. 

Continue reading “Cảm nhận khi đi du lịch Hàn Quốc”

Chỉ đăng ký iTaiwan là đủ cho chuyến du lịch Đài Loan?

Tôi đã đến thăm đảo quốc Đài Loan gần đây và thấy nơi đây rất thân thiện với du khách. Đặc biệt là dịch vụ wifi iTaiwan miễn phí phủ sóng hầu như toàn quốc.

Đối với du khách nước ngoài, đây không phải là dịch vụ có thể log in rồi dùng ngay như wifi sân bay. Bạn phải đăng kí trước ở website iTaiwan để dùng. Sau đó, khi nhập cảnh Đài Loan bạn đến các quầy thông tin Tourist Service Center ở sân bay hoặc ga tàu điện để nhờ nhân viên mở tài khoản cho bạn.

CÁCH ĐĂNG KÝ iTAIWAN

Cần chuẩn bị sẵn hộ chiếu để đăng ký

†  Đăng ký thông tin cá nhân online
  • Truy cập website iTaiwan
  • Chọn Fit Travel Register để đăng ký cho du lịch một người, Group Travel Register để đăng ký cho du lịch nhóm.
  • Chọn quốc tịch, điền thông tin hộ chiếu và ngày tháng năm sinh theo mẫu.
  • Bấm Submit
†  Mang hộ chiếu đến quầy thông tin Tourist Service Center để yêu cầu mở tài khoản iTaiwan sau khi nhập cảnh Đài Loan

Sau khi nhập cảnh, bạn mang hộ chiếu đến các Tourist Service Center ở sân bay hoặc các ga tàu điện. Nói với nhân viên muốn dùng wifi iTaiwan và đã đăng ký online rồi. Họ sẽ kiểm tra thông tin hộ chiếu và mở tài khoản cho bạn. Sau đó, bạn sẽ nhận được một phiếu thông tin có số hộ chiếu và password để log in vào tài khoản iTaiwan của mình.

Thông thường, tài khoản có thể dùng trong 30 ngày. Cũng có thể gia hạn thêm lên 60 hoặc 90 ngày nếu muốn. Nhưng thời gian lưu trú tại Đài Loan cho người Việt mang visa du lịch chỉ là 14 ngày nên mặc định người ta sẽ tạo tài khoản 30 ngày cho bạn.

Phiếu thông tin khá là dễ thương nên tôi vẫn còn giữ để làm kỷ niệm.

The thong tin iTaiwan
The thong tin iTaiwan 2
Chỉ cần đăng ký iTaiwan là đủ?

Nói là iTaiwan phủ sóng gần như toàn quốc nhưng không phải là tất cả mọi nơi. Bạn chỉ có thể dùng wifi ở những nơi có icon iTaiwan như ga tàu, sân bay, trên tàu điện,…

Đủ hay không có lẽ tùy mỗi người sẽ có câu trả lời riêng cho mình. Tôi sẽ kể qua câu chuyện của mình khi du lịch Đài Loan. 

Ở Đài Bắc, khi tôi nói tên ga Taipei Main Station tài xế taxi không hiểu. Tôi viết ra cho ông ấy để đọc cho dễ nhưng ông ấy không hiểu luôn! Thế là tôi phải mở google dịch tên ga sang tiếng Đài cho dễ đọc hơn :D. Cũng may tôi có mang theo pocket wifi. Taipei Main Station là tên ga dễ nghe dễ hiểu nhất nhưng có người không hiểu tiếng Anh chút nào thì cũng không biết.

Tương tự, ở Cao Hùng, tôi bắt taxi ra ga Formosa Boulevard Station. Ga này trong tiếng Đài đọc khác hoàn toàn 美麗島站 -Měilì dǎo zhàn. Đương nhiên tài xế cũng không hiểu. Tôi lại phải mở web tìm đúng tên ga trong tiếng Đài.

Khi đi chơi lang thang ngoài đường muốn tra gì đó thì pocket wifi cũng hữu ích hơn. Đặc biệt là những nơi xa xôi một chút như Cửu Phần, Thập Phần,… Và sẽ yên tâm hơn cho những ai hay lạc đường như tôi.

Tôi lại còn đi vào những ngày phía Bắc Đài Loan mưa suốt ngày đêm trong đợt cuối năm vừa rồi, phải đi taxi khá nhiều. Và cũng là lần đầu tiên đến đó nên cảm thấy có pocket wifi tiện lợi hơn.

Bàn thêm

♦  Trường hợp đăng ký iTaiwan và mang theo cả pocket wifi: Bạn cũng nên lưu ý tận dụng iTaiwan ở những nơi có icon iTaiwan và tạm tắt pocket wifi để tránh bị hết pin. Đặc biệt cho những ngày di chuyển nhiều.

♦  Tôi đi từ Nhật và thấy thuê pocket wifi ở Nhật mang đi rẻ hơn thuê và lấy ở Đài Loan. 

Kết

Tùy vào nơi bạn tham quan tại Đài Loan và khả năng tiếng Trung mà sẽ cần chỉ iTaiwan, chỉ pocket wifi hoặc cả hai. Riêng tôi thì thấy thật may vì đã chuẩn bị cả hai cho chuyến đi của mình : )

-Misaki-

Jan 2020

Lost horizon – Đường chân trời đã mất và ngẫm về một đức tin trọn vẹn

Tôi đọc đến những dòng cuối cùng của truyện Đường chân trời đã mất và mong chờ một cái gì đó thật sáng tỏ. Nhưng không có! Dù vậy cũng đã đủ hiểu nhiều điều. Câu chuyện xúc động khép lại làm tôi thấy cay cay nơi khóe mắt và vỡ ra một bài học lớn về đức tin trọn vẹn.

Lost Horizon của James Hilton, được dịch ra tiếng Việt dưới tên “Đường chân trời đã mất”, là một tác phẩm quá nổi tiếng. Và Shangri-La, thung lũng huyền bí trong tác phẩm, được chọn đặt tên cho một nơi được cho là có khung cảnh tương tự tọa lạc ở Tây Tạng. Nơi đây cũng trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng.

Thung lũng Trăng Xanh

Gấp sách lại, có lẽ người đọc vẫn lâng lâng với cảnh sắc miêu tả trong đó. Thung lũng Trăng Xanh, đẹp lung linh như tiên cảnh, khép mình bí ẩn nơi hạ giới, biệt lập với thế giới bên ngoài. Không phải hứng chịu khói lửa chiến tranh. Sống ở đó không phải lo nghĩ bất cứ chuyện gì. Nơi đây có đủ từ vật chất với những tiện nghi hiện đại Tây phương, đến tinh thần với những tác phẩm thơ ca, âm nhạc từ khắp thế giới. Và con người sống cuộc đời mấy trăm năm, trẻ mãi không già. Một cuộc đời mà bao con người mong ước, chính xác có thể gọi đây là thiên đường!

Khắc họa một nhân vật hoàn hảo

Conway, một nhân vật trung tâm của câu chuyện chưa một lần lên tiếng. Được khắc họa chỉ qua lời kể của những người quen biết anh, những người không quá thân thiết nhưng có ấn tượng cực kì sâu sắc về anh. Đó là một Conway xuất sắc về mọi mặt, nổi bật từ thời còn trên ghế nhà trường. Anh lúc đó là một nhân viên ngoại giao Anh làm việc ở Baskul. Trong một đợt di tản, anh cùng ba người khác bị một tên cướp máy bay đưa về Shangri-La. Trong tu viện có đủ mọi thứ anh cần. Anh trải qua những ngày tháng êm đềm với tuyệt cảnh thung lũng Trăng Xanh, với âm nhạc, thơ ca của đủ mọi thời đại. Và những buổi đàm đạo cùng Tu viện trưởng dần thuyết phục anh ở lại suốt đời tại nơi này.

Anh biết những người sống lâu, trẻ hơn tuổi thật của họ rất nhiều. Được nghe kể về cách những người nơi đây sinh sống và cách mà tổ chức duy trì sự tồn vong. Anh hiểu rằng vụ bắt cóc anh và ba người bạn là có chủ đích và họ được thuyết phục để ở lại đây mãi mãi.

Tình yêu của anh cũng ở đây. Đó là Lo-Tsen, một cô gái rất trẻ, rất đẹp, giỏi đánh đàn vào luôn kiệm lời. Mallinson người bạn của anh cũng yêu cô ấy.

Và mạch truyện chầm chậm trôi qua như thế…

Cho đến cuối cùng mọi thứ được đẩy lên cao trào cùng một lúc và vỡ ra!!

Tu viện trưởng tưởng như đã thuyết phục được anh ở lại và trao cả quyền cai quản tối thượng cho anh trước khi ông ra đi vì tuổi già.

Mallinson, người luôn muốn rời khỏi nơi đây, chờ đoàn người từ bên ngoài đến để theo họ rời khỏi. Sau mấy tháng trông chờ, họ đã đến.

Lo-Tsen cũng rời đi cùng Mallinson.

Mallinson muốn Conway rời đi cùng mình.

Continue reading “Lost horizon – Đường chân trời đã mất và ngẫm về một đức tin trọn vẹn”

Copyright © 2026 Misaki Nguyen, All Rights Reserved

Copyright | About | Contact